chương
năm
Đức cha Lambert de
tại Đàng
Trong lần thứ hai
Đă 13 năm trôi qua từ khi đức
cha Lambert de la Motte đến Juthia. Vào năm 1675 này, tiếng
tăm của đức cha đă rất quen thuộc không
những tại triều đ́nh Juthia của vua Phranarai, mà
c̣n ở cả tại triều đ́nh Huế của chúa
Hiền Vương[1].
Hiền Vương cho người và thuyền sang tận
Xiêm La mời đức cha sang thăm viếng xứ
Đàng Trong. Cực chẳng đă, Phranarai mới cho ngài tạm
rời Juthia đi Đàng Trong.
Phải nói ngay rằng thái độ gắn
bó và cung phụng của hai quân vương xứ Xiêm La và xứ
Đàng Trong đối với đức cha đều có hậu
ư là dùng ngài làm môi giới với triều đ́nh xứ
Pháp, là một nước mạnh đang đi lên. Một
chút tự do tôn giáo họ chấp nhận cho đám người
Kitô giáo và các thừa sai cũng chỉ là một cái giá nhỏ
bé trong luật trao đổi.
&
Đức cha đến Đàng Trong
Ngày 23.7.1675, đức cha theo đường
sông ra cửa biển, rồi từ đó, ngày 29.7, bằng
con thuyền của Hiền Vương đến Hội
An. Trong suốt thời gian ngài ở Đàng Trong, ngài không hề
được diện kiến HiềnVương. Người
ta bảo Hiền Vương v́ buồn chuyện người
con trai thứ hai của ông mới qua đời, nên không muốn
tiếp đón ai. Tuy nhiên, nhờ Hiền Vương mà
đức cha cũng được hoàn toàn thong dong lo việc
Giáo hội : hội họp các thừa sai, linh mục bản
xứ, các thày giảng, thăm viếng các họ đạo
và ban phép Thêm sức cho giáo dân. Ngài lưu lại nhiều
ngày tại Huế cũng như tại Hội An, sống
một cách công khai.
Đương nhiên, ngài không hề quên các
chị em Mến Thánh Giá. Thừa sai Vachet, là người
tháp tùng và thông ngôn của đức cha, cho biết[2] :
«Ngày 20.10.1677.
Chuyến thăm viếng vừa qua của
đức cha là ở tỉnh Quảng Nghĩa, một phần
thôi, là để nhận lời khấn của chị em
Thánh Giá[3];
những chị em này, từ ba năm rồi là thời gian
đầu mới lập nên ḍng của họ trong
vương quốc này, đă nồng nhiệt bền vững
trong việc tuân giữ luật ḍng của ḿnh. Những chị
lâu năm nhất đă tuyên khấn trọng thể, công
khai trong giáo xứ Thánh Gia nằm liền với nhà ḍng của
họ; nhà ḍng này có 12 chị em. Nhà ḍng này phải đứng
vững trên cơ sở ấy như đă được
quyết định, nhiều thiếu nữ khác muốn
dâng ḿnh cho Thiên Chúa đă dấn thân xây dựng nhiều cộng
đoàn khác. Và hiện tại, tôi nghĩ là sẽ có ba cộng
đoàn mới được thành lập».
Ngoài lá thư viết về Paris trên, Vachet
c̣n ghi chú[4] :
«Năm 1675.
Tại Quăng Nghĩa, đức cha Bêritê
được yên ủi thấy các nữ tu mà ngài đă
thành lập nên nhân kỳ công du lần đầu, đă
không hề để thuyên giảm ḷng sốt mến ban
đầu của họ, và các chị em giữ rất
chính xác những luật lệ mà ngài đă ghi chép cho họ».
Vẫn liên quan đến các chị em Mến
Thánh Giá nhân cuộc viếng thăm xứ Đàng Trong lần
thứ hai của đức cha Lambert de la Motte (7.1675-5.1676),
thừa sai De Courtaulin có viết bản tường thuật
như sau[5] :
«… Lúc đó tôi thật vội vă sao đi cho
được Fumoy[6] thật nhanh hầu lănh
nhận những chỉ thị sau cùng và phép lành cuối hết
của Đức Cha, (v́) ngài phải qua đấy… Tôi
đă chuyên tâm đặt nhà ḍng các thiếu nữ vào một
t́nh trạng hoàn hảo nhất mà người ta có thể
mong ước được nơi một xứ sở
ngoại giáo và là nơi mà sự bách đạo gần
như không ngơi nghỉ. Trong nhà ḍng này, Đức Cha
đă chấp nhận cho bảy trinh nữ khấn lời
khấn khiết tịnh trọng thể[7]; v́ họ được
tôi hướng dẫn, họ đă làm cho tôi một bài phúc
tŕnh về những trạng thái nội tâm của họ
trong buổi lễ, cùng toàn thể những chuẩn bị
của họ cho tương lai về các việc thực tập
đạo đức bề trong và bề ngoài của họ.
Theo gương của họ, những chị em mới mà
Đức Cha đă chấp nhận vào nhà ḍng đó để
làm nhà tập và thử luyện, cùng các chị em khác
chưa xong nhà tập, (cũng) đă làm cho tôi một bản
phúc tŕnh về nội tâm của họ như tôi có thể
mong đợi nơi những nữ tu kỳ cựu nhất
bên Pháp. Điều ấy đă khiến ḷng tôi tràn ngập
niềm vui và tôi cám tạ Thiên Chúa v́ đức khiết tịnh
thánh thiện bắt dầu được tôn kính trong xứ
ngoại giáo này.
Nếu Đức Cha biết được
tiếng xứ Đàng Trong một cách khá hoàn hảo để
có thể nói chuyện với các trinh nữ của ngài riêng
từng người một, th́ các chị em hẳn đă
nhận được sự an ủi lớn hơn và những
lời dạy bảo tinh tuyền. Nhưng dù ngài biết
tiếng tạm đủ để hiểu được
phần lớn những sự việc, tuy nhiên v́ ngài chẳng
hề thực hành cho đủ, ngài chưa biết nói lâu
giờ để đạt được chuyện này.[8]
Nhiều thiếu nữ đến tŕnh diện
với tôi để vào nhà tập, nhuègn ngôi nhà quá nhỏ hẹp
và thời kỳ không thuận lợi cho chuyện này, nên phải
vui ḷng lấy con số là mười (chị em), mà làm một
ngôi nhà khác cho các trinh nữ tại Bầu Nghè; tôi hy vọng
sẽ đón đầy nhà (bầu Nghè) khi tôi từ Fumoy trở
lại.»
&
Sau chuyến viếng
thăm
Thừa sai De Courtaulin c̣n viết cho đức
cha Lambert de la Motte (đă trở lại Xiêm La) hay rằng[9] :
«Năm 1676.
Sau khi đức cha đă đi Sin-hoa[10],
con c̣n cố gắng cổ động tinh thần giáo hữu
xứ
Tuy nhiên ơn Chúa cũng dần dần
đánh động ḷng dạ ông Carôlô xứ
Phần đức cha Lambert de la Motte, niềm
vui mừng và an ủi của ngài thật lớn trong chuyến
thăm địa phận Đàng Trong lần thứ hai
này. Chính ngài đă không che giấu niềm vui ấy[13]
:
«Ngày 14.11.1676,
Tháng năm vừa qua, tôi đă trở về
từ xứ Đàng Trong thương mến của tôi,
nơi tôi đă đi thăm tất cả các tín hữu
trong nhiều tỉnh hạt, với một niềm vui khó
tả được.
Tôi đă thăm một cộng đoàn các
chị em đồng trinh là những kẻ đang đến
cùng Thiên Chúa với cung cách cao cả và họ cần chúng
tôi đặt hạn mực cho ḷng sốt sắng của
họ».
Đó là lá thư ngài viết cho François de
Laval mà ngài đă quen biết trước và lúc đó đă
trở thành giám quản đại diện tông toà bên xứ
Canada. C̣n viết cho bà bá tước công tước Longueville ở Pháp,
ngài nói[14] :
«Xiêm La ngày 16.11.1676,
Bà Bá Tước [sic] sẽ
được vui mừng khi tôi cho tin bà hay rằng cộng
đoàn các chị em đồng trinh mà chúng tôi có được
ở xứ ấy là những tâm hồn ưu tú, họ
mang danh hiệu Chị em Mến Thánh Giá đấng Cứu
Thế, là Đấng mà họ cố gắng bắt
chước đời sống và những đau khổ của
Người».[15]
&
Chưa đầy một
năm sau khi đức cha Lambert de la Motte từ Đàng
Trong trở về Xiêm La, thừa sai De Courtaulin viết sang
ngài rằng[16]
:
«Hội An, ngày
1.1.1677
Trong ngôi nhà của
các thiếu nữ tại Bầu Nghè, đối với con
th́ dễ dàng minh chứng cho con khỏi lời đồn
đăi sai lầm đang tung ra. Bởi v́ chắc chắn rằng,
con nói sự thật tinh tuyền (ở đây), con đă hội
họp làng lại và con hỏi thật đơn giản
đâu là sự lành đâu là sự dữ mà người ta
phải hy vọng hay phải kinh sợ trong việc tuyển
lựa ngôi nhà ấy và một ngôi nhà thờ sẽ
được dựng nối tiếp vào đấy. Họ
đă hội nghị chung với nhau và đến nói với
con rằng họ đồng ư việc ấy. Ngay cả
ông trưởng làng là một người bỏ đạo,
đă đến dâng đất của ông ta cho con một
cách kín đáo. Một trong những người giầu có
nhất cũng làm như vậy. Nhưng để khẳng
định sự việc, con muốn người ta trả
một khoản tiền nhỏ cho chủ đất, và
làng bắt buộc phải trả phân nửa, tức là hai
quan tiền[17],
và con hai quan tiền nữa, điều mà con đă làm ngay tức
khắc.
Tuy nhiên, ông
Đômingô, thày giảng, là con gà trống trong làng này, có suy
nghĩ hơi nhiều một chút về ngôi nhà (nói trên),
đă tụ họp bổn đạo lại. Sau khi
thăm hỏi ư kiến với nhau, họ đến tŕnh
với con rằng họ e ngại người ta cáo tội
họ đă xây một nhà thờ và một nhà các thiếu nữ.
Con trả lời họ rằng họ hăy nói cho rơ ràng, rằng
con biết một làng khác mà người ta chẳng có làm từng
đấy những khó dễ đâu. Sự ấy châm chạm
danh dự của họ, và họ nói với con là họ sẽ
xây cất.
Tiếp đó, con nói
với họ là con thấy nhân v́ chuyện này, con nên đi ở
một nơi khác trong thời gian ấy. Họ trả lời
với con là chuyện không cần thiết và chẳng hề
có nguy hiểm nào cả để con ở lại.
Ưó là sự thật
tinh ṛng và con chẳng hề thêm cũng chẳng hề bớt
chút nào, nếu là để làm áp lực tinh thần. Con
không biết xử sự sao hầu thuyết phục
được họ, mà cácông xứ Bầu Nghè quá bối
rối về lối hành động của họ đến
độ họ muốn xây dựng lại nhà các thiếu
nữ mà họ đă phá hoại và con chỉ chờ có
điều ấy để gửi các thiếu nữ vào.
Các thiếu nữ th́ cứ thúc dục con mọi phía.»
&
Tai họa tại An Chỉ
Vào mùa hè năm sau,
1678, thừa sai Mahot viết về
«Tháng 7.1678
Tôi đă trở lại
Xiêm La năm 1678 này, vào tháng năm, v́ những tai nạn phiền
phức đă xảy đến cho đạo :
Vào tháng chạp
năm 1677, v́ thù hận, một mụ đàn bà bỏ đạo
đă làm chuyện tố cáo các người họ hàng thân cận
của bà ta trước nhà vua[19].
Mụ ta thưa rằng họ đă giết chết một
cha thừa sai là người đang đem những quà biếu
rất giá trị đến vua để tước lấy
những món quà đó. Mụ ta tố giác đạo và các bổn
đạo và khai là có hai nhà thờ mở cửa cho khắp
bàng dân thiên hạ, cũng như có một tu viện gồm
12 nữ tu, vân vân.
Nhà vua sai người
đến nơi để xem xét sự kiện. Tôi
đích thân đến nói với các kẻ được
vua sai đi rằng đó là chuyện về tôi, rằng
đó là chuyện vu oan cáo giả cho các bổn đạo
đă giết tôi, bởi v́ tôi vẫn c̣n sống đây, rằng
tôi đă dâng cho vua các quà biếu mà người ta nói đến.
Tôi bị tống vào
ngục cùng với các bổn đạo của tôi cho đến
khi toà xử. Toà xử vào cuối mùa Chay năm 1678. Chúng tôi
được thả ra như kẻ vô tội với danh
dự và gương bác ái. Mụ đàn bà bỏ đạo
đă bị xử phạt.
Tuy vậy, chuyện
trên không giúp tôi tránh được bị cáo trước
ông con rể nhà vua là người trông coi các khách ngoại kiều.
Vào dịp ấy, theo một báo cáo ngụy tạo về
tôi mà người ta đă trao cho ông ta, ông ta ra lệnh cho
tôi phải trở lại
Mặc dù tôi đă có
thể tự bào chữa cho ḿnh, nhưng v́ một vụ kiện
cáo khác đă lên tới nhà vua rằng chúng tôi đă cho làm một
ngôi nhà thờ tại một trong những nơi sầm uất
nhất của vương quốc, mà chúng tôi th́ gồm nhiều
cha thừa sai đang trốn ẩn nơi đây, và v́ những
kẻ vua sai đi đă đến tới nơi để
khám xét sự việc, nên tôi quyết định ra đi
ngay tức th́ hầu khỏi làm tăng thêm lỗi của
chúng tôi.
Tôi đi tới xứ
Chàm, giáp cận với xứ Đàng Trong và với
vương quốc Cam Bốt là nơi có nhiều bổn
đạo gốc Đàng Trong. Nhung cho tới bây giờ,
chưa có một dân bản xứ nào dám vào đạo chúng
ta».
Và cũng trong năm
1678 đó, thừa sai Vachet ghi lại rằng[20]
:
«Một đứa
cháu gái của bà Lucia đă được rửa tội,
nhưng sống thảm hại như kẻ độc dữ
nhất trong những kẻ ngoại đạo, coi thường
mọi lời dạy thánh thiện của cô ḿnh. Nghĩ rằng
ḿnh chẳng c̣n hy vọng nào về của cải trong ḍng
họ, cô ta đă lập mưu kế đáng chịu h́nh
phạt nhất trần gian hầu triệt hạ cô ḿnh và
kéo theo vào cảnh tàn rụi của bà cô nàng toàn thể các
tín hữu trong xứ.
Mục tiêu chính của
cô ta là tàn phá hoàn toàn các chị em Mến Thánh Giá. Cô ta
đích thân đến triều đ́nh, tạo một vài
quen biết trong nhà một quan lại có thần thế là kẻ
đại thù của bổn đạo.
T́m được dịp
cởi mở ra với ông quan ấy, cô ta thuyết phục
ông rằng bà cô của nàng có những sản nghiệp giầu
sang rất to lớn. Sản nghiệp ấy chỉ tới
từ các cha thừa sai người Pháp là những kẻ
thường thường cư ngụ trên phần đất
của bà cô nàng. Các thừa sai ấy là những kẻ
đầy dẫy vàng cùng bạc, và khi họ chết, bà cô
của nàng thu hết của cải của họ. Và bà cô
nàng đă làm chết một cha thừa sai (cô ta muốn nói
đến người bạn đồng hành của cha
Mahot là người đă đi một chuyến về Xiêm
La mà người ta tưởng là đă bị chết
đuối)[21].
Bà cô của nàng đă thu được nơi thừa sai ấy
30.000 quan tiền vàng ê-cu, không kể tới bạc, ngọc
hạt và đá quư. Nhằm thu hút các thừa sai đến ở
nhà ḿnh, bà cô của nàng nuôi dưỡng những cô gái đẹp
nhất trong tỉnh. Để có thể hiểu rơ chuyện,
quan (chỉ cần) gửi người đến bắt
quả tang và giữ lấy họ.
Cho dù có vẻ rất
thô kệch, những lời tố cáo của cô ta không phải
là không để lại ấn tượng khủng khiếp
trên một con người vừa mê tiền của lại
ham sắc dục. Con người khốn nạn đó
đă khéo léo dùng các thủ đoạn mà xin nhà vua cho
được bàn luận và tra xét lời tố cáo. Hắn
đă biết lèo lái kế hoạch ḿnh một cách rất
kín đáo đến độ hắn đă đến
nơi rồi mà người ta vẫn chưa nhận ra.
Nhờ một sự
quan pḥng thật đặc biệt, từ hai hoặc ba hôm
trước, mười người trong số các chị
em ấy đă sang ở ngôi nhà mới mà bà Lucia đă xây cho
họ cách chỗ bà một dặm đường.
Đầu tiên, bà bị
bắt với một người em gái, một người
cháu gái với chồng cô ta, một người cháu trai với
vợ của anh ta, hai trong số các nữ tu Mến Thánh
Giá kỳ cựu nhất, mấy người hàng xóm và nhiều
đầy tớ. Người ta chẳng phân biệt
đàn ông đàn bà hay tuổi tác.[22]
Sau khi đánh đập
các chị em thâm tím cả người cùng đỏ cả
máu me, chúng bắt họ đeo gông, chúng trói tay họ lại,
và chúng buộc họ vào cây sào mà chứng kiến cảnh
chúng tàn phá b́nh địa ngôi nhà thờ là chuyện khiến
họ rơi lệ hơn tất cả mọi thứ ác
độc mà chúng đem ra hành hạ họ.
C̣n lâu chúng mới t́m
được những kho tàng châu báu nơi một phụ
nữ đă vinh dự hiến trao mọi sự cho Chúa
Giêsu Kitô. Cái trí tưởng tượng sai lầm của
tên bạo chúa không thể nào giác tỉnh lại được
với mọi lo lắng tính toán mà hắn đổ vào việc
t́m kiếm và bách hại. Hắn tưởng tượng rằng
v́ lo sợ phải ra tŕnh diện trước nhà vua là
người chắn chắc sẽ ra lệnh tử h́nh họ,
các chị em sẽ buộc ḷng mà khai ra.
Hắn vừa mới
đe loi dọa nạt th́ các chị em đă rất hân hoan
cất bước đi chịu tử v́ đạo : các
chị em đă nêu gương sáng cho hắn rằng là một
niềm vui trọn vẹn khi ḿnh cảm thấy được
chịu đau khổ chút nào đó v́ đạo Chúa[23]
mà họ đă tuyên xưng với niềm hạnh phúc. Mọi
lối làm giầu cho tên bạo chúa không xong, hắn quyết
định đeo đuổi mũi nhọn của hắn
và cho dong họ về triều đ́nh. Về phần các chị
em Mến Thánh Giá, người ta đă có đủ thời
giờ mà kéo họ về nhà cha mẹ của họ cho tời
khi nào cơn phong ba qua khỏi.
Chưa bao giờ tại
triều đ́nh người ta lại thấy có chuyện
nào mà ồn ào xôn xao như chuyện này. Cha Mahot đă không
đắn đo quyết định đi theo họ cách
thật vội vàng; nhưng ngài chỉ có thể liên lạc
được với họ sau khi họ đă đến
nơi.
Điều khiến
ngài xử lư như vậy là v́ ngài có được sự
dễ dàng chứng tỏ ra sự sai lầm và vu oan nơi
các kẻ thù của họ. Điều đó cũng nhờ
cậy ở ông quan triều đ́nh[24]
là người biết ngài rất rơ vào thời gian mà
người bạn đồng hành của ngài đă đi
về Xiêm La[25].
Và v́ hai người đă hiểu biết nhau hoàn toàn và v́
việc tố cáo chỉ có thể rơi về phía người
của họ, nên chỉ c̣n việc làm sáng tỏ điểm
này để minh chứng cho các kẻ bị cáo. Bởi vậy,
cha Mahot chẳng khó khăn ǵ mà đến tự giới
thiệu trước người em rể của nhà vua là
người sẽ xét xử các lời tố cáo chống
những kẻ có đạo. Trước tiên, ông (em rể
nhà vua) hỏi ngài là với quyền thế nào mà ngài ở
xứ Đàng Trong này. Ngài trả lời ông ta rằng ông
quan nọ có biết sự việc này. Ngay tức khắc,
người ta cho hai nhân viên hầu cận dẫn ngài
đi tới (ông quan nọ) để xem coi quan nọ có
quen biết ông (thừa sai này) chăng. Không ngần ngại
ǵ, ông quan nọ nhận rằng ngài là người của
ông ta. Ông quan nọ cậy nhờ kẻ đă dẫn cha
Mahot tới về thưa với chủ nó rằng, tại
v́ quan coi là chắc chắn người ta chỉ dùng lời
vu oan cáo giả để gây lo lắng cho các thần dân của
nhà vua, nên phải làm gương mà phạt những kẻ
đă mưu mô gây quấy quá qua những sự tố cáo có
tầm mức rất quan trọng (như thế). Rằng
dứt khoát chính ông ta sẽ kêu lên với nhà vua chuyện
này ngay khi ông tới cung điện.
Vụ án nằm lại
ở đó. Người ta chẳng rơ là các tù nhân chúng tôi có
được sự tự do hay không, v́ người ta buộc
họ phải ra về mà chẳng nói cho họ v́ lẽ nào
cả...
Cha Mahot tận tâm tận
tụy sửa sang lại những đổ vỡ v́ cuộc
bách hại.
Ngay khi các chị em Mến
Thánh Giá đă phân tán về nhà cha mẹ hay được
tin mừng bà ân nhân trở về mà không hề báo ǵ cho nhau,
đều khẩn khoản xin cha Mahot cho phép trở lại
nhà ḍng nhỏ bé của họ. Và tựa như đă bảo
nhau trước, tất cả các chị em đều gặp
lại nhau cùng một ngày trời tại nhà ḍng.
Sau khi thiết lập
lại mọi sự, cha Mahot quay trở về xứ Fumoy
của ngài».[26]
Tai họa đă tàn
phá hoàn toàn nhà ḍng tại An Chỉ trên được thừa
sai De Courtaulin cho biết nguyên do như sau[27] :
«Sau cái chết của
chồng bà Lucia, một người cháu gái của chồng
bà tên gọi (nếu tôi không lầm) là Ma-đa-lê-na, thấy
bà Lucia thương yêu một người cháu trai riêng của
bà hơn nàng, và bà nuôi dưỡng nó tại nhà bà, thấy
bà sẽ đem mọi của cải (v́ bà chẳng hề
có con cái) cho các cháu của bà và chẳng cho ǵ các cháu bên chồng
bà, đă nghĩ ra một cơn tàn phá dữ dằn quá sức
chống lại bà.»
&
Thừa sai De
Courtaulin sau này cho biết là người cháu gái đă cáo gian
bà cô ḿnh và các chị em Mến Thánh Giá nói trên đă ăn
năn hối cải và sửa ḿnh hoàn toàn. De Courtaulin c̣n cho
biết thêm : «Tôi bảo chị ta rằng : «Trọn sáu
tháng trời, chị phải quỳ gối mà lần hết
tràng hạt. Mỗi Chúa nhật, chị phải đến
đứng trước cửa nhà thờ như một
đứa tội lỗi xấu xa không đáng được
nhận vào cộng đồng các người Kitô hữu
khác. Về việc đền bù, chị sẽ khó khăn
không ít v́ chính chị c̣n chưa có ǵ mà sống. Chị sẽ
chay tịnh bao nhiêu có thể theo sức của chị và
theo tuổi già của chị». Chị ta đă thực thi rất
đúng như tôi đă dạy bảo sau khi đă nghe những
lời tôi khiển trách mà không hề căi lại. Chị ta
thú nhận ḿnh là kẻ rất tội lỗi. Sáu tháng sau,
trở lại nơi tỉnh đó, tôi cho chị ta lănh nhận
bí tích cáo giải giữa niềm vui rất lớn của
tất cả mọi bổn đạo».[28]
&
Tái thiết nhà ḍng
Vào năm 1679 là
năm đức cha qua đời, thừa sai De Courtaulin có
thuật lại rằng[29]
[30]
:
«Khi tôi trở lại
Hội An năm 1679, tôi nhớ những lời căn dặn
và mệnh lệnh rất thiết tha của đức cha
Bêritê đă truyền cho tôi : phải làm tất cả những
ǵ tôi có thể mà tái lập lại nhà ḍng các chị em đồng
trinh đă bị tàn phá v́ cuộc bách hại. Nhưng nhận
xét vấn đề theo cách nào đi nữa, tôi vẫn thấy
những khó khăn rất lớn và những nguy hiểm rất
ngặt nghèo : cho xây dựng lại tại nơi có trước
? Khỏi phải nghĩ tới chuyện đó. Bởi v́
chúng tôi đă quá khủng khiếp về lối cư xử
của mụ đàn bà ấy đă gây ra tất cả sự
dữ đó đến độ chúng tôi không c̣n muốn
nghe nói đến nữa. Tôi cũng chẳng có thể dựng
lại (nhà ḍng) trong tỉnh Quảng Nghĩa. Tại triều
đ́nh th́ có quá nhiều nguy hiểm. Ở mọi nơi
khác th́ chẳng một ai muốn tỏ ra bằng ḷng,
đến độ chỉ c̣n lại cho tôi không một chỗ
nào khác hơn là có thể xây cất (nhà ḍng) cạnh nhà thờ
của tôi ở Hội An. Và ở đó nữa, tôi thấy
trước những chế nhạo ác liệt của những
Hoa kiều, các người láng giềng của tôi, là những
kẻ diễu cợt mọi chuyện, cùng các chế nhạo
của những dân Đàng Trong không có đạo mà nhà của
tôi nằm ngay giữa họ. Tôi cho qua tất cả mọi
chuyện và phải vâng lời đức cha thánh thiện
của tôi hơn là tất cả thế gian này.[31]
Bởi vậy tôi cho
dựng một căn nhà bằng ván theo cách người bản
xứ với một ṿng rào chặt chẽ khắp mọi
phía, trong khu vườn bên cạnh nhà thờ của chúng
tôi. Sau khi nhà hoàn thành, tôi gọi tất cả chị em
đồng trinh lại; (v́) các chị em đă trở về
nhà cha mẹ.[32]
Các chị em đều
vâng lời trừ vài một vài người; tôi đe loi họ
rằng Chúa sẽ nặng tay trên họ. Sự ấy chẳng
hề thiếu : một chị đi tầu bị chết
đuối trong ḷng biển; một chị khác ở nhà
ḍng nhưng ra khỏi mà làm điếm với một thằng
con trai, sinh được một con trai gây gương xấu
lớn trong khắp toàn tỉnh, nhưng bây giờ nó bị
bỏ rơi trong nghèo nàn cực độ v́ chẳng có ai
thương hại chị ta cả; chị thứ ba th́ vừa
nghe lời tôi đe loi liền đi quyến rũ một
đứa ngoại đạo bỏ vợ ḿnh mà cưới
lấy chị ta và nó đă làm như thể tôi chạy theo
chị ta mà ngăn cản chị ta lại vậy; chị
thứ tư khi ra đi trái với ư muốn của tôi th́
ngă bệnh, và lúc khỏi bệnh rồi, chị ta cứ
chạy đây chạy đó như một con mụ
điên trong hoàn cảnh hết sức thảm hại.
Tôi sẽ kể lại
nhiều gương tương tự, nếu như tôi muốn
viết ra một cuốn sách hơn là làm một bản
tường t́nh.
Tuy nhiên, những thiếu
nữ đáng thương kiên tâm trung thành trong các giới
luận tu tŕ th́ bị hoả ngục tấn công ḥng thúc
đẩy họ rời bỏ nhà ḍng.
Trước hết
ma quỷ gây xáo động tinh
thần các Hoa kiều và các dân Đàng Trong ngoại giáo
đến ca hát trước nhà họ những bài ca tục
tĩu và những lời diễu cợt; những đứa
khác th́ đe dọa sẽ đi tố cáo họ với nhà
vua; một vài đứa đă làm thực sự thế,
nhưng ông Phu Ma chỉ cười chê chuyện ấy.
Ma quỷ thấy
ḿnh lỡ làng qua những cách thế trên, mà các chị em chẳng
hề bỏ nhà ḍng ra đi v́ chuyện ấy, nên đích
thân nó đến tấn công các chị em. Nó ném đá, ném củi
gỗ lên các chị em trong khi các cửa ra vào cùng các cửa
sổ đều đóng kín.
Phần tôi, tôi chẳng
muốn tin cái chuyện trên và cứ tưởng tượng
rằng ai đó bên ngoài hoặc chính chị em nào đó (ném
đá gỗ như thế) nên đích thân tôi ở trong nhà;
tôi cho dồn xếp tất cả các chị em vào một
góc tường rào bên ngoài, c̣n tôi th́ ở bên trong, với sự
trợ giúp của năm hay sáu anh học tṛ[33][1],
mà cửa ra vào cũng như cửa sổ đều
đóng thật chặt. Cho dù tôi đă lo lắng và cẩn
thận (đến độ vậy), tôi thấy rơ ràng bằng
chính mắt ḿnh, mà tất cả các anh học tṛ của tôi
nữa, các mảnh gỗ rơi ngay giữa chúng tôi. Những
mảnh gỗ ấy chỉ hiện ra dưới mắt
chúng tôi khi chúng ở khoảng một tầm với. Và sự
ấy diễn ra nhiều lần.
Những lần khác,
người ta đă nh́n thấy ngay chính giữa nhà một
bóng người đàn ông to lớn mặc toàn đồ
đen, mà cửa ra vào cùng cửa sổ đền đóng
kỹ lưỡng.
Lần khác nữa,
là một trái cầu lửa đường kính vài gang tay,
từ đất nổi lên cao độ nửa sải tay
mà cứ từ từ bay lượn chung quanh ngôi nhà.
Sau cùng, ma quỷ thấy
các chị em ở kiên tŕ trong ư định dâng ḿnh cho Thiên
Chúa bèn bỏ rơi họ.
Các chị em đồng
trinh này đă được tiếng tăm rất lớn
trong khắp cả vương quốc, bởi vi họ với
số 15 người, sống rất mực trung tín các nghĩa
vụ và luật lệ đời tu, dẫu họ phải
triền miên làm việc sinh nhai để sống.»
&
Nh́n chung lại, cho tới
thời điểm này, quăng những nẵm 1679-1680, chúng ta
thấy những tên nhà c̣ng tại các địa
phương bắt đầu xuất hiện trong xứ
Đàng Trong :
-
nhà An Chỉ do bà Lucia Kư
đỡ đầu (mà sau bị tàn phá vào năm 1678, v́ bà
Ma-đa-lê-na Toan gây cớ cho quan lại cướp của
bắt người),
-
nhà Bầu Nghè («chỗ nhà
ông Tôme Dạ», không xa «nhà thày giảng Tiệc», với «ông
Đômingô, thày giảng, là con gà trống trong xứ này»).
Cả hai nhà này đều
trong tỉnh Quảng Ngăi (hay Quảng Nghĩa).
Tiếp đến,
-
nhà tại Diêm Dien («Tại
Diem Dien, trong nhà bà Lucia (có lẽ là một người khác với
bà Lucia Kư), ngày 22 tháng bảy…»),
-
nhà Lâm Thuyền (với
các ân nhân là ông «Carôlô xứ Lâm Thuyền» và bà Teng).
Sau cùng, nhà Hội An,
trong khu vườn bên cạnh nhà thờ của thừa sai
De Courtaulin, tiếp các chị em thuộc nhà An Chỉ đă
bị tàn phá.
Nhân vật hiên diện
nhiều nhất trong thời kỳ này là thừa sai De
Courtaulin, đến Đàng Trong vào tháng 4.1672 với chức
quyền cha chính địa phận. Ngài có vẻ luôn t́m
điều hành và giải quyết mọi việc với
thế mạnh (position forte), ngay cả khi ngài cùng toàn thể
những người có đạo nằm trong thế yếu.
./.
[1] Nguyễn Phúc Tần
là con thứ hai của Nguyễn Phúc Lan (tức chúa Thượng),
sinh năm 1620, nối nghiệp chúa vào năm 1648. Dân thường
gọi là Chúa Hiền. Qua đời năm 1687.
[2] Tài liệu
viết tay : AMEP., 734, 258. Đăng trong A.Launay : «Cochinchine.
Doc.I», trang 198-199.
[3] «Les
filles de la Croix».
[4] Tài liệu viết tay :
AMEP., 111, 1. Đăng trong A.Launay : «Cochinchine. Doc.I», trang 197.
[5] «Relation
de la Cochinchine en l’année 1675 et 1676» : AMEP. 734, 219-245. Đoạn
trích dẫn nơi đây : trang 241-242.
[6] Phủ Mới.
[7] Nguyên
văn : «Mgr y ayant admis sept vierges au veu solennel de Virginité».
[8] Nguyên
văn : «Si Mgr savait la langue cochinchinoise assez parfaitement pour
pouvoir parler seul à seul à ses vierges, elles en auraient reçu sans doute une
plus grande consolation et des instructions plus salutaires, mais quoiqu’il
sache la langue assez bien pour s’informer de la plupart des choses ;
pourtant comme il n’a point assez de pratiques, il ne saurait encore parler
long temps pour cet effet» (trang 241-242).
[9] Tài
liệu viết tay : AMEP., 734, 163 và 165. Đăng trong
A.Launay : «Cochinchine. Doc.I», trang 198.
[10] Chính trong bản
viết tay : «Cingeac».
[11] Chính trong bản
viết tay : «Ba teng» = bà Teng.
[12] Nguyên bản
: «nên bạc».
[13] Tài liệu
viết tay : AMEP., 6, 651. Đăng trong A.Launay : «Cochinchine.
Doc.I», trang 198.
[14]
Tài liệu viết tay : AMEP., 850, 8. Đăng trong
A.Launay : «Cochinchine. Doc.I», trang 198.
[15] Cả hai
đoạn thư trên của đức cha Lambert de la Motte
đă được dịch sang Việt ngữ,
đăng trong : «Đức cha», trang 27.
[16] Tài liệu
viết tay : AMEP., 734, 250. Đăng trong A.Launay : «Cochinchine.
Doc.I», trang 226-227.
[17] Trong nguyên bản
: «lượng».
[18] Tài liệu
viết tay : AMEP., 734, 293. Đăng trong A.Launay : «Cochinchine.
Doc.I», trang 226.
[19] Tức chúa
Hiền nhà Nguyễn ở Huế.
[20]
Tài liệu viết tay : AMEP., 735, 696. Đăng trong
A.Launay : «Cochinchine. Doc.I», trang 224-226.
[21]
Tức cha Vachet, tác giả bản tường thuật
này.
[22] Cứ theo lời
thuật, th́ cả đàn ông lẫn đàn bà đều bị
bắt; nhưng trong toàn đoạn tường thuật
tiếp theo, tác giả chỉ nói tới phái nữ mà thôi.
[23] A. Launay chỉ
cho xuất bản tài liệu này đến đây mà thêm câu
không có trong nguyên bản : «Bởi vậy, chúng dẫn họ
về Huế» (On les conduisit donc à Huẻ). Phần chúng tôi,
chúng tôi cẵn cứ theo nguyên bản viết tay để
tiếp tục bản tường thuật cho đến
hết đoạn «. . . cơn phong ba qua khỏi». Phần
tiếp, là phần A. Launay đă xuất bản.
[24] «Un ministre
d'Etat» = bộ trưởng quốc gia (theo nghĩa ngày nay).
[25] Tức thừa
sai Vachet.
[26] Về chuyện
này, cha De Courtaulin có ghi lại như sau : «À Quang Nghia.. . la 2è persécution : par ba toan qui
persécutant ba Khi y mêla l’accusation de nos filles vierges et des églises.. . « (AMEP. 734, 305) :
«Tại Quảng Nghĩa...
cuộc bách đạo lần thứ hai : do bà Toan lúc
làm hại Bà Khi đă pha trộn vào đó lời cáo tội
các thiếu nữ đồng trinh của chúng ta và các nhà thờ
.. .»
[27] AMEP.
735, 94-95. Những chữ trong ngoặc đơn (...) là của
chính thừa sai De Courtaulin.
[28] Tài liệu viết tay :
AMEP., 735, 146. Đăng trong A.Launay : «Cochinchine.Doc. I», trang
226, ghi chú 1.Tuy nhiên theo bản viết tay AMEP. 735, 204-205 (tức
theo cha Vachet), người phụ nữ trong chuyện sau
khi trở lại với bà cô Lucia Kư th́ bị bệnh và qua
đời 3 tháng kế đó, được lănh các bí tích
sau cùng do cha Mahot cử hành. Về điểm này, lời của
thừa sai De Courtaulin có vẻ đáng tin hơn.
[29] Tài
liệu viết tay : AMEP., 735, 162. Đăng trong
A.Launay : «Cochinchine. Doc.I», trang 227-228.
[30] Qua mấy lời
trên của De Courtaulin, nếu chúng tôi đoán không lầm th́
bà Lucia sau cơn bách hại không c̣n khả năng để
xây dựng nhà cửa cho các chị em Mến Thánh Giá nữa.
Do đó, thừa sai De Courtaulin phải đích thân đứng
ra gầy dựng lại nhà ḍng theo yêu cầu của đức
cha Lambert de la Motte đang ở
[31] Theo thiển
ư chúng tôi, các chị em Mến Thánh Giá v́ cuộc bách hại
năm trước, 1678, đă phải phân tán về nhà cha mẹ
và nhà ḍng (do bà Lucia xây lên) đă bị tàn phá. Đến nay,
nhờ có nhà mới ở Hội An, nên mới tụ họp
nhau về lại. Như vậy, phải nhận rằng
trong bản tường thuật của thừa sai Vachet,
có đôi đoạn tác giả đă phóng đại hơi
vội : «... Mười người trong số các chị
em ấy đă sang ở ngôi nhà mới mà bà Lucia đă xây cho
họ cách chỗ bà một dặm đường... Cha
Mahot tận tâm tận tụy sửa sang lại những
đổ vỡ v́ cuộc bách hại....Xin cha Mahot cho phép
trở lại nhà ḍng nhỏ bé của họ. Và tựa
như đă bảo nhau trước, tất cả các chị
em đều gặp lại nhau cùng một ngày trời tại
nhà ḍng».
[32] Có lẽ là
quan triều đ́nh trông coi khu Hội An.